9 thg 1, 2017

Để nhớ một thời ta đã yêu ...... blog yahoo !

Còn 13 ngày nữa ...........!!! 
Làm như mình kg nhớ ,hôm qua lại gửi thư nhắc nhở . 
Thôi ,có oán trách nhau ,có giận hờn nhau ,cũng đành phải khăn gói ra khỏi nhà . 
Chi bằng ,để một chút tình cảm đẹp trong lòng nhau ,anh già hô nhỉ ! 
Hơn 2 năm gắn bó ,hết tình ,nghĩa vẫn còn ,dù sao ,cũng nói lời cám ơn anh già hô nha . 
Nhớ ngày đầu viết blog , xin anh miếng đất cất nhà ,cứ ngỡ căn nhà đó là của mình mãi mãi 
nên chăm chút ,tô vẽ và bỏ nhiều công sức vào cho bằng chị bằng em . 
Thấy người ta tặng nhau từng giỏ hoa ,từng món quá mà mắc ham . 
Thỉnh thoảng cũng có người rộng lượng tặng cho mình ,mình kg biết tặng lại ,cũng mắc cở chết được  .
Ai kg biết ,tưởng mình trùm sò , nên mình phải lân la hoc hỏi ,thấy anh a chỉ cho chị b , mình đọc được là hưởng sái luôn 
Có khi làm chẳng được , có khi hên làm được liền . 
Cứ vậy mà làm thợ mò ,mò mãi cũng biết chèn nhạc vào blog ,tải hình và mang hoa đi tặng bạn bè tá lả ,có mất tiền mua đâu mà tiếc ! 
Cặm cụi gõ từng chữ ,nặn ,vắt ,cạo ,vét từ cái đầu thiếu muối mà nhiều đậu hủ ,kiến tha lâu đầy tổ ,cũng được hơn 70 bài  . 
Đang an cư lạc nghiệp ,
 ĐÙNG MỘT CÁI  !
, Anh bảo dời nhà ,mới sực nhớ ra ,nhà mình ở không có chủ quyền ,sổ đỏ ,sổ hồng cũng kg có . 
Mà dù có chăng nữa ,thì đất đai thuộc quyền sở hữu của ............ai ,chứ có phải của tui đâu .
Vậy là ngậm bồ hòn làm ngọt , kẻ trước người sau đi qua nơi đây ,ca bài ca lập đất khai hoang ,làm lại từ đầu 
Ơn trời thiên hạ an cư chứ tui đây mấy lần bị cướp ngày ,có nhà mà kg có chìa khóa ,đứng lấp ló nhìn vào căn nhà mình như thằng ăn trộm 
nên đành hai bàn tay trắng ra đi . 
Về dựng lại căn nhà nầy ,đếm lui đếm tới ,đếm xuôi đếm ngược cũng chưa tròn nữa năm ,bài viết chưa đầy một bàn tay 
thì 
ĐÙNG MỘT CÁI ! 
lần nầy anh  kg bảo dời nhà nữa ,mà anh  đem con bỏ chợ 
Bảo  17/1 đến đây tình nghĩa đôi ta đến thế thôi 
Dân tình nhốn nháo ,tỏa đi miền đất hứa khác ,màu mỡ hơn ,sang trọng hơn để gầy dựng lại cơ đồ 
Cũng có một ít ,muốn giữ lại căn nhà nầy ,dùng kế ốc mượn hồn ,  khai man quốc tịch chú hỏa ,làm ba tàu để giữ blog 
Tùy ! 
Riêng  mình ,thà tứ cố vô thân còn hơn mượn danh ,mượn hơi của tàu cộng . 
Mình là NGƯỜI VIỆT NAM ! 
Thôi , mai nói tiếp nha , còn 13 ngày nữa ,ai đi đâu cứ đi ,mình cứ tâm sự với anh già hô cho đến ngày cuối cùng !

10 nhận xét:

  1. Trong thời gian chừng khoảng 3 tháng qua, anh tạm dừng, sau gần chục năm gắn bó với Blog, cũng thời điểm này thế gian và cuộc sống đã có quá nhiều biến động.
    Nhưng, hãy tạm gác qua một bên những biến động đó, chúng ta chỉ muốn nói về Blog của chúng ta, thế giới ảo luôn tràn đầy cảm hứng và có một nhịp sống rất đặc biệt. Anh muốn nói tới những con người ở đây, cách họ suy nghĩ và những sản phẩm họ làm, đã tạo nên một nét rất riêng trong thế giới ảo này. Ngày mới viết lốc Yahoo 360 . Mới mẻ, đầy sáng tạo, đam mê. Thế rồi chia tay Yahoo.
    Bao nhiêu người phải ngoái lại nhìn những trang blog mà mình yêu quý khi phải chia tay. Chẳng thiếu gì những chị em Blogger coi trang viết của mình như người đàn ông sải những bước dài đẹp đẽ với một body trời phú, mạnh mẽ và tráng kiện, những khổ thơ, những bài viết như những múi cơ nổi lên rất đẹp ở lưng trước khi đổ xuống hông một cách thuyết phục, chân dài chắc nịch, làn da rám nắng, nụ cười trắng xóa. Và đôi mắt, đôi mắt biết cười như biển Nha Trang ngày nắng đẹp. Anh tả vậy là anh đang hình dung trang Blog cũng giống y hệt người yêu thôi mà. Và rồi anh lại nghĩ anh là một nam Blogger cũng được sáng giá như vậy trong mắt các nàng... Buồn cười quá em nhỉ.
    Công bằng mà nói Yahoo có cái trang nhã của nó. Nhiều người chạy sang Hồng Kông chỉ vì đẫ quá quen và quá yêu. Ngày ấy anh về ngay Google và làm luôn một trang Blogspot. Vứt gần hết những gì của ''Già hô'' Điểm này anh em mình tương đồng chăng(?)
    Đến nay nhiều cô gái thấy cuộc sống quả là tồi tệ, thấy blog trở nên vô duyên, nghĩa là người đàn ông đi bên cạnh đời mình thật nhàm chán, có nàng muốn xả hết những câu thật tàn nhẫn, không biết sau câu nói đó tình yêu với người đàn ông kia của mình sẽ đi đến đâu? Cái ánh hào quang từ quá khứ ấy còn lấp lánh, hào nhoáng của ngày nào.
    Ôi giá như những Trang Blog được sức hước hoa nhỉ, cái mùi sang trọng của những quý ông phong cách và hiện đại. Cái mùi Xmen tạo nên sự hấp dẫn khó cưỡng, cái mùi có thể biến đàn ông thành mật ngọt, cuốn hút. Đằng này Blog lại tỏa ra cái thứ hương nồng của nấm mốc, nhẹ nhàng chăng thì cũng a á cái mùi áo quần do chàng không kịp tránh cơn mưa chiều bất chợt.
    Ôi đấy! Anh lại ba hoa rồi, nói chán chê đến khi nghĩ về mình thì giật thột vì chính mình cũng bỏ bê lốc lờ quá đáng!
    Hihi! Chia lửa cùng em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi...Cũng một thời...Một thời...

      Xóa
    2. Cái thời vàng son đẹp đẽ Tâm nhỉ!

      Xóa
  2. Đọc bài của chị, em lại nhớ nao lòng, ký ức một thời đâu dễ qua, phải k chị. dẫu cs có cuốn ta đi như nào, thì trong ta vẫn luôn còn lại những tháng ngày đó, những kỷ niệm không bao giờ phai mờ

    Trả lờiXóa
  3. Chúc cô nhiều sức khỏe ạ ^^

    Trả lờiXóa
  4. Nhớ nao lòng chốn cũ người xưa...Út nhỉ!

    Trả lờiXóa
  5. 8/3 nơi ấy thật vui nha Trang...

    Trả lờiXóa
  6. Lâu ghê chị mới về lại
    đọc được bài của em chị mừng
    mừng vì biết em còn đó
    mừng vì thấy em còn có thể viết...

    Trả lờiXóa

Nếu muốn dán ảnh vào comment, bạn chỉ cần lấy link hình và dán trực tiếp vào khung không cần thẻ lệnh.
Cảm ơn bạn đã đến thăm nhà. Chúc bình an.