19 thg 6, 2016

HAPPY FATHERDAY'S

Ba ơi !
Khi con còn nhỏ .
Mỗi sáng ,Ba là người chải tóc cho con trước khi con đi học
.Bàn tay vụng về của Ba nâng niu từng sợi tóc con ,nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc rối của con ,mái tóc dài của con mềm mại ,óng ả cũng nhờ Ba .
Tình yêu của Ba dù cao như núi ,cũng không che cho con được những cơn gió rắc rối của cuộc đời mà con cứ lặng thầm gánh chịu và tự gỡ rối một mình !
Vì con đã lớn !
Khi còn còn nhỏ .
Mỗi chiều .con luôn chờ Ba đi làm về để là người đón Ba đầu tiên
.Ba nhấc con lên đặt vào lòng Ba ,ôm con vào lòng bằng bàn tay mạnh mẽ của Ba .
Ba ơi ! Vòng tay Ba dù mạnh mẽ đến đâu ,cũng không bao bọc cuộc đời con được .
Vì đó là cuộc đời của chính con !
Khi con còn nhỏ
.Ba là người nghiêm khắc với con nhất và cũng là người luôn luôn đầu hàng trước những dỗi hờn của con .
Mạ la nạt con bao nhiêu ,sao con chẳng thấy buồn ,còn Ba chỉ cần gọi tên con lớn tiếng ,con cho đó là < quát ,nạt> con ,nước mắt con đã chảy lưng tròng ,nhìn Ba bằng ánh mắt tủi hờn ,trách móc là Ba chịu thua con !
Lại chuộc lỗi bằng cách chở con đi nhà sách !
Ba ơi ! Những giọt nước mắt ngày xưa chỉ uy hiếp được Ba !Con biết vậy ,nên để nước mắt chảy ngược vào tim ................!!!
Vì tình yêu là thế !
Khi con còn nhỏ
.Ba không cho bà ngoại xỏ lổ tai cho con ! Ba sợ con đau !
Ba không đành lòng nhìn cây kim đâm vào thịt con ! Ba bảo để con thật lớn rồi mới xỏ cho con , con cũng sợ đau ,cũng chẳng thích đeo bông tai ,bà ngoại đành chịu thua hai ba con mình .
Ba ơi ! Có những nỗi đau cuộc đời làm con điêu đứng ,không đâm vào tai mà lại đâm vào tim con Ba ơi !
Vì cuộc đời là vậy !
Giờ con đã lớn ! Tóc Ba đã Bạc !
Con luôn cười thật tươi mỗi khi con gặp Ba !
Đứa con gái đầu lòng mà Ba yêu thương nhất ,lo lắng nhất !
Đặt tên con Tùng Trang , ba mong con mạnh mẽ như cây tùng , cây bách !
Con lại đầy yếu đuối và dể tổn thương !
Dù thế nào thì con vẫn luôn bên cạnh Ba lúc tuổi già sức yếu , rồi Ba sẽ thấy con gái Ba mạnh mẽ ra sao , Ba ha !
Cám ơn Ba ! Người cho con nên vóc nên hình và nuôi dạy con khôn lớn !
Nguoi đàn ông duy nhất trên cuộc đời nầy chắc chắn không bao giờ ngừng yeu thuong con !
Happy Fatherday's Ba của con !
Read More

15 thg 6, 2016

VIẾT CHO CHỊ


Chị ở đây là danh từ chung ,chỉ về tất cả những người phụ nữ tôi quen ,tôi biết ,tôi yêu thương .
Họ có thể là những người bà ,người mẹ ,nhưng họ cũng từng là CHỊ .
Họ cũng có thể là những đứa em gái ,nhưng rồi họ cũng là CHỊ .
Và dù họ có là bác sĩ ,kỹ sư ,cô giáo hay công nhân ,mua bán hay thêu thùa ,nội trợ .
Dù họ có tài năng ,chức vụ hay giỏi giang tháo vác để thay chồng lèo lái gia đình thì khi về đến nhà
họ vẫn là người phụ nữ của gia đình ,dịu dàng và chu đáo ! Điểm chung của họ là hiền lành và chịu đựng !
Và hôm nay ,tôi viết cho Chị  !
Chị cũng bình thương như bao nhiêu người phụ nữ bình dị  khác .
Một tuổi thơ êm đềm trong yêu thương của gia đình .
Chị lớn lên cùng với sự dạy bảo  của mẹ và nếp nhà nghiêm khắc .
Có lẽ nhờ vậy mà chị ngoan .!
Rồi thì chị cũng rời xa mái nhà thân yêu của mình để cất bước theo chồng .
Ngày cưới chị , mẹ chị chỉ ngắn gọn 1 câu : < Ăn ở cho phải đạo dâu con , trên kính dưới nhường , vợ chồng tương kính như tân >
chưa yên tâm ,mẹ thòng thêm 1 câu gọn hơ < Nếu mẹ mà nghe có tiếng gì không tốt ,thì kg bao giờ đến thăm và cũng đừng về nhà >
Chị  dạ một tiếng nhẹ như hơi thở , mà chị đâu hay có lúc chị như vác cả quả núi trên vai để cho tiếng dạ ấy được hoàn thành .
Chị bước vào nhà anh , làm dâu nhẹ nhàng như làm con gái .
Làm vợ ,làm mẹ như một thiên phú bẩm sinh dành cho phụ nữ ,chị hoàn thành tốt thiên chức của mình !
Chị quên mất mình là ai  và chỉ biết nghỉ đến chồng con .
Xách cái giỏ đi chợ ,chị đứng tần ngần giữa chợ với ít tiền trong tay ,nghĩ đến chồng thích ăn gì ,con thích ăn gì để mua
nhịn cả tiền ăn sáng để cho bữa ăn tươm tất hơn , chị vui rộn ràng khi nhìn chồng con ngon miệng ,còn mình thì qua quít cũng xong !
Chị làm việc cần cù để kiếm tiền ,để nhét vào túi anh những lúc anh thất nghiệp .
Chị biết đàn ông dể tổn thương nhất là lúc họ không còn làm ra tiền ,nên càng chăm chút anh và con chu đáo hơn
Chị muốn đi cùng ban bè  ,anh không muốn ,chị không đi ! Vì chị biết ,nếu mà chị đi về thì không khí gia đình ngột ngạt như đặc lại !
Anh lớn tiếng ,chị nín thinh vì sợ  con  cái nghe thấy  ! Chị sợ ! Trái tim người mẹ bắt chị sợ nhiều điều lắm !!!
Chị muốn con mình được trưởng thành trong một gia đình đầm ấm và hạnh phúc .
Và chị lấy niềm vui trong mắt con làm hạnh phúc của mình .
Chị cứ vậy mà đi trên con đường mòn do mình chọn .
Chị cứ đi mãi cho bước chân của chị làm con đường nhẵn thính và thành đại lộ .
Có đôi khi , chị muốn săn tay áo lên , chấn chỉnh lại con đường mà mình đang đi ,nhưng chị không làm được !
Chị đã được < đo ni đóng giày > từ khi còn trong gia đình .
Và thủ vai người đàn bà mang bộ mặt cười cho đến hết cuộc đời mình .
Từ lâu ,lâu lắm rồi chị đã quên mất mình là ai .
Chị chỉ còn nhớ mình là mẹ ! Và chị lại lấy niềm vui trong mắt con làm nghị lực cho chi đi hết con đường mình chọn !
Chị ơi ! Chị ơi ! Chi ơi !
Chị hãy tìm cho mình một chút niềm vui chị nhé !
Có hề chi vàng một chút rong rêu .........
Sao chị không sống như loài hoa  : Say mê mặt trời nhưng không quên gốc rễ của mình .
Chị có quyền được tự do hít thở bầu không khí chị cần .
Chị đứng lên chị nhé ! Mở cửa căn phòng tâm hồn chị để đón chút nắng chiều ......
Để thấy đời vui và đáng sống hơn .............
Để chị có thêm nghị lực và mạnh mẽ thay đổi cái khuông mẫu mà cuộc đời hay chính chị đã áp đặt lên vai chị .
Và hy vọng vào một ngày mai trời lại sáng .............!!!
Chúc Chị luôn có được ngọn gió mát lành xoa dịu nỗi nhọc nhằn ,để chị không đơn độc chị nhé !
Read More

29 thg 5, 2016

Cảm nhận.


--CÁ NÓI VỚI NƯỚC :  BẠN KHÔNG NHÌN THẤY NƯỚC MẮT CỦA TÔI ,VÌ TÔI SỐNG TRONG NƯỚC
 --NƯỚC NÓI : TÔI CÓ THỂ CẢM NHẬN NƯỚC MẮT CỦA BẠN ,VÌ BẠN Ở TRONG TRÁI TIM TÔI …
 Tôi được đọc một mẫu chuyện như sau :" Dưới sông một người đang lặn hụp trong làn nước lạnh cóng để mò tôm ,bắt ốc kiếm sống ,đói và rét làm ông ta bị kiệt sức ,không thể tự mình lên bờ được!
 Nhìn lên bờ thấy người nhà giàu mặc áo ấm ,đội mũ bông ,tay cầm gậy thong dong đi dạo trên bờ ,anh ta liền cầu cứu :
-Ông làm ơn lội xuống vài bước chân ,kéo tôi lên bờ ,nước lạnh cóng làm tôi bị chuột rút ,không tự lên được
 Người giàu có dừng lại ,chọc gậy xuống dòng nước và bảo:
Có thấy nước lạnh gì đâu !
Rồi thong dong đi dạo tiếp ............!
Và tôi nhận ra rằng : Cảm nhận để đồng cảm là một diễn biến tình cảm . Nó không chỉ dừng lại ở đó mà phải đưa đến hành động cụ thể thì cảm nhận mới thực sự có giá trị trong cuộc sống .
Tôi nghĩ vậy ,và có phải những tâm hồn nhạy cảm ,đầy yêu thương mới cảm nhận được mọi trạng thái tinh thần ,tình cảm ,hoàn cảnh của con người mà không cần phải trãi nghiệm qua những vấn nạn đó ?!
Một bác sĩ có khả năng chữa bịnh cho mọi người ,không phải vì người bác sĩ ấy đã trãi qua những chứng bịnh đó ,mà là họ đã học để trở thành người chữa bịnh .

Một nhà tâm lý tư vấn cho mọi người những lời khuyên sáng suốt cũng chẳng phải họ đã trãi qua nên có kinh nghiệm .mà là họ đã học . Học yêu thương ,học đồng cảm từ những cảm nhận trong cuộc sống ,trong tất cả mọi khía cạnh của cuộc đời ,
cần lắm thay giữa một thời đại mà con người gần như lạnh lùng và vô cảm !

Trong cuộc đời của tôi ,của bạn ,chúng ta cảm nhận cuộc sống bằng thái độ của Nước với Cá hay bằng thái độ CẦM GẬY CHỌC XUỐNG NƯỚC ĐỂ CẢM NHẬN ĐỘ LẠNH CỦA NƯỚC ???
<.Sống trên đời sống ,cần có một tấm lòng ..........,để gió cuốn đi ..............!>
 Một tấm lòng chân thành để cảm nhận và đồng cảm để yêu thương dẫu cho cuộc đời quá nhiều đắng cay và phụ bạc ,quá nhiều đau khổ và thất vọng, thì người với người vẫn cứ mãi yêu thương nhau !< sõi đá cũng cần có nhau ...>

.... Khi chưa trãi qua cơn đói cồn cào ,bụng sôi sùng sục mà vẫn cứ ngồi kể chuyện cổ tích cho em nghe ,hát hò cho quên cơn đói ,mắt liếc nhìn qua cửa sổ ,thấy mẹ ngữa nón lá lên cầm trên tay là biết mẹ mượn được gạo ,vội vàng xuống bếp nhóm lửa nấu cơm . Còn thấy mẹ vẫn đội nón trên đầu thì rũ em đi ngủ ..........!

Có cần phải có những trãi nghiệm đó mới cảm nhận được cái khổ của đói nghèo để nâng đỡ và sẽ chia không ?

Và cũng có cần phải trãi nghiệm qua sự tan vỡ của một cuộc tình ,mới cảm nhận được sự kiệt sức về tinh thần còn đáng sợ hơn kiệt sức về thể xác để đồng cảm và quan tâm không ?

Có cần đến khi ốm đau ,bịnh tật mới thấy quí sức khỏe và thấu hiểu được nỗi khổ của người bịnh để yêu thương và chăm sóc họ không ?

Không cần ! Không cần phãi trãi qua tất cả những vấn nạn đó ,chúng ta vẫn đồng cảm được ! Chỉ cần chúng ta mở lòng ra để cảm nhận và học bài học cảm thông . Trước đau khổ hay nhu cầu của người khác ,nhiều khi ta cũng cảm thấy < chạnh lòng thương > Nhưng cũng cần tự hỏi xem tình cảm ấy có thực sự thúc đẩy chúng ta đi đến hành động ,phải làm một cái gì cho họ không ? Hay là đành chấp nhận < án binh bất động >?

Đừng sợ mình không làm được ,hãy sợ rằng mình không muốn làm ,hay không đủ tình thương để làm !

Cảm nhận của tôi thì luôn đong đầy cảm xúc và lưu luyến kỷ niệm . Không thể sống bằng quá khứ ......... .Nhưng tôi thì lại luôn thấy quá khứ ẩn mình trong hiện tại .

Sống trên đất Mỹ ,một xã hội gần như điện tử hóa ,vi tính hóa toàn diện ,phải chăng một người nhạy cảm như tôi không update ? Nhìn giờ Mỹ để đoán giờ VN ,hình dung xem bạn bè đang làm gì ,lúc mình thức làm việc ,thì bạn ở Vn đang ngủ ,lúc mình ngủ thì họ thức . Bạn bè ,giờ ra sao rồi ,họ có bình an ,khỏe mạnh không ? Khu nhà mình ở ,hoa bò cạp vàng đã nở chưa ? Những cuộc gọi về Vn cho bạn bè ,nghe lại giọng nói ,tiếng cười của nhau sao mà ấm lòng quá ! Và lòng bỗng nao nao buồn khi gác máy ......!

Tôi tự hỏi ,phải chăng chấp nhận điều mới này ,là bỏ mất điều cũ kia ? Phải chăng bằng lòng đi con đường trước mặt đồng nghĩa với sự thay đổi con đường sau lưng ? Phải chăng muốn thích nghi với cuộc sống mới ,người ta mặc nhiên không để cho những điều rất xưa tồn tại ?

 Không ! Tôi muốn ôm tất cả vào làm một ,tôi muốn giữ tất cả vào miền ký ức của tôi ,dẫu vui ,dẫu buồn ,dẫu là một tình cảm sâu đậm hay thoáng qua cũng điều xuất phát từ con tim chân thành của tôi ,để cảm nhận được tình yêu thương mà cuộc đời trao tặng cho tôi qua từng con người tôi gặp gỡ.

P/S Một bài viết cũ ,tìm đọc lại vẫn < cảm nhận > được nhiều điều rất mới cho riêng mình ! Một bài học chưa thuộc và cần học lại !!!
Chiều hôm qua ra vườn hái dưa ,cầm trên tay trái dưa do chính tay mình trồng , dù giá trị vật chất kg là bao ,nhưng giá trị tinh thần thì nhiều lắm ,nhìn thân dưa mãnh khảnh bò dần lên dàn ,ra nụ rồi kết trái ,tôi đã nhẫn nại đợi chờ cái thời khắc hái trái dưa mang vào nhà ,sung sướng ngắm nhìn thành quả của mình ....

Thì ra ,với một dàn dưa hay chỉ với một trái dưa ,trồng để thư giản ,để có một góc vườn gợi nhớ quê hương mà tôi đã bỏ công sức ,đã đủ kiên nhẫn như vậy ,thay vì bỏ ra mấy đồng bạc mua dưa về !
Vậy mà ,buồn thay ! Tôi đã không kiên nhẫn hay đã đặt giới hạn cho sự kiên nhẫn để cảm nhận được tình yêu thương ! Không có hạnh phúc từ trên trời rơi xuống ! Hay nói một cách khác thì tình yêu là hạt giống mà muốn đạt được hạnh phúc thì phải vun trồng ,chăm sóc .Một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và hy sinh 
Và nếu không cảm nhận được cái hạnh phúc mình sẽ hưởng thì chẳng thể nào kiên nhẫn và hy sinh cái tôi của mình được !

Freedom is not free ! Tình yêu cũng vậy !!! Tôi của ngày hôm nay ,ngồi đếm lại đời mình đã bao lần là người lạnh cóng dưới nước ,cần một bàn tay nâng đỡ ,mang lại sự ấm áp và nhận được sự lạnh cảm ,thờ ơ khi người đời quay lưng !!!

Và đã bao lần tôi lạnh nhạt thọc gậy dưới nước để cảm nhận cái lạnh của những người chung quanh tôi ??? Tôi lại kết thúc entry nầy bằng lời mở đầu :
--CÁ NÓI VỚI NƯỚC :  BẠN KHÔNG NHÌN THẤY NƯỚC MẮT CỦA TÔI ,VÌ TÔI SỐNG TRONG NƯỚC 

--NƯỚC NÓI : TÔI CÓ THỂ CẢM NHẬN NƯỚC MẮT CỦA BẠN ,VÌ BẠN Ở TRONG TRÁI TIM TÔI
Read More

26 thg 5, 2016

Chí Phèo thời @


     

Trời nắng gắt ! Thời tiết tháng sáu bất thường như cô gái đang yêu hay dỗi hờn ,sáng nắng chiều mưa ! Kệ đi ! Nắng mưa là chuyện của trời ,Nguyễn Bính còn bảo vậy ,Phèo bận tâm chi cho mệt ,biết vậy nhưng cái cơ thể mỏng cơm của Phèo lại ăn theo thời tiết ,làm nũng với Phèo mới ác chứ !
Cảm cúm mấy hôm nay ,nhức mõi và ê ẩm cả người ,Phèo mệt mõi tắt máy sau khi hồi đáp hơn mấy "chục ngàn "cái cm của những người hâm mộ lẫn ngưỡng mộ những áng thơ bất hủ của Phèo ngẫu hứng sáng tác trong lúc nhậu nước lạnh .
Phèo nghĩ đời cũng buồn cười , mình đã muốn mai danh ẩn tích ,rữa chân gác bút nhưng dân tình năn nĩ quá dành phải quay về blog trước là để ăn vạ ,sau để kiếm tìm Thị Nở ............!!!
Nhắc  đến Thị Nở ,một nỗi nhớ cồn cào ....
.Không ! cái bụng đói cồn cào sôi sùng sục vì sáng giờ mới nhậu có 2 cữ nước lạnh !!!
Trời ơi ! Giờ nầy mà có bát cháo hành của Thị Nở thì sung sướng biết mấy  !
 Thì cả cái làng ............blog nầy có ai bằng Phèo đâu nhể !
Thôi ! Đành phải đi kiếm chút gì bỏ vào bụng để còn sức mà sáng tác thơ để lại cho hâu thế và đợi chờ Thị Nở .
Đến quán cơm vĩa hè mà Phèo hay mua thiếu ,ngồi chống chân trên xe ,Phèo nói lớn tiếng :
_ Chị làm một hộp cơm ĐẶC BIỆT nha ! Rồi hạ giọng thật nhỏ : < Đặc biệt rẻ ,cho cơm và nước tương ,dưa leo thôi ,hôm nay tui ăn chay >
Chị chủ quán cười ruồi biết ý vị khách quen thường đạo đức đột xuất vào những ngày bị viêm màng túi cuối tháng !
Đang ngồi chiểm chệ trên xe chờ lấy cơm ,tâm hồn treo ngược ngọn cây không phải tìm nguồn thơ mà đang nghỉ đến cái giây phút
thưởng thức phần cơm đặt biệt của mình .
Đùng một cái !
Rầm ! Một cú hôn cực mạnh của chiếc xe máy  từ đằng sau húc mạnh  xô Phèo ngã xuống đất
Một ý nghĩ vụt qua đầu Phèo :
 < Lão Bá Kiến sai người đánh lén Phèo chứ không ai vào đây dám đụng đến Phèo ! >
Lồm cồm ngồi dậy ,và quay lại nhìn hung thủ đã gây ra tai nạn cho mình .
Trời ,lão Bá Kiến hết người hay sao mà đi mướn một cô gái nhan sắc< nghiêng thùng đổ nước >tán tỉnh mình , í quên ! Tấn công mình !
Chưa kịp hạch tội hung thủ thỉ cô gái đã vội vàng dùng vũ khí lợi hại của con cháu Eva là nước mắt đâm xuyên qua trái tim của Phèo :
< Chú ơi ! Chú bỏ qua cho con ,con mượn xe của người ta ,mà xe bi kẹt tay ga ,nên con không điều khiển được xe ,con đành đâm xe vào chú ,chú có bị sao không chú ? >
 Nghe hỏi ,Phèo mới sực nhớ đến vết thương nơi chân và tay của mình ,một đường rách nơi cổ chân ,một đường noi cánh tay  ,máu chảy ra ướt đẫm ,nhìn lại con ngựa sắt của mình cũng xức đầu mẽ gọng . Phèo ngao ngán hỏi cô gái :  < Giờ con tính sao ? >
 < Chú ơi ! Con không biết làm sao bây giờ ,xe nầy con mượn ,giờ con cũng không có tiền sữa xe để mang về trả xe cho người ta ,con biết lấy đâu ra tiền sữa xe cho chú !!! >
Phèo thở dài cái thượt ,đúng là nghèo gặp cái eo ,mình đã rách rồi ,thấy con nhỏ càng rách hơn
Đưa tay sờ túi quần ,chạm tay vào mấy tờ giấy bạc nhẹ hều còn lại trong người ,cầm đua cho con nhỏ 50000 ngàn  bảo
< Thôi ,chú không đền đâu ,con cầm tiền này đi sửa xe mang về trả cho người ta >
Cô gái cùng mọi người xúm quanh vụ tai nạn ngỡ ngàng nhìn Phèo .
Cầm tiền và lí nhí cám ơn Phèo ,cô gái mừng rỡ dắt xe đi sửa .........!
Phèo với cái chân sicathot ,cái tay xicaque ,chiec xe không còn chạy được ở lại ......!
Một thằng nhóc bằng tuổi con Phèo buông một câu mà Phèo của làng Vũ Đại ngày ấy cũng thán phục
< Cha nầy giống khùng ! >
Phèo nghe rõ từng chử của cậu nhóc ,không giận mà thấy buồn cho mình và buồn cho cậu nhóc !
Đám đông hiếu kỳ giải tán , hộp cơm< đặt biệt > không còn giá trị nữa vì cơn đói qua rồi !
Gọi phôn cho người nhà đến đem đi trạm xá may vá thương tích và đem xe đi sửa !
Đau nhức và thèm cháo hành ,nhớ Thị Nở quá !
 Nở ơi ! Em ở đâu ,mau về nấu cháo hành cho Phèo đi !
Nở có biết trên blog của Phèo ,có biết bao mỹ nhân ,bao là bông hoa biết nói khoe sắc rực rỡ ,nhưng Phèo vẫn một lòng đợi chờ Nở với bát chào hành ,Nở ơi !
Thôi , kệ đi ! Thuốc ngủ làm ríu mắt lại rồi ,Phèo ngủ cho quên cái nhức nhối của vết thương nơi thân thể ,cùng một vết sẹo nơi tim !
Ngủ thôi ! Trong mơ Phèo thấy Thị Nở tay bưng bát cháo hành ,mắt lúng liếng làm duyên ,miệng cười khoe hàm răng độc nhất vô nhị của làng blog ! Hạnh phúc thơm .........mùi cháo hành làm sao !!!

Hậu < Chí Phèo thời @ >

_ Anh khỏe chưa ? Chân còn sưng nhiều không ? Tay sao rồi ?
_ Chưa khỏe mấy ,chân còn sưng do bị bầm thịt ,vết may thì khô miệng rồi , tay coi vậy mà lại lâu lành hơn chân ,chưa đưa lên bình thường được ,phải tập co giản lâu mới trở lại bình thường .
_ Anh đúng là xui tận mạng ,đứng yên một chổ mà còn bị xe hun ! lại còn móc tiền túi ra cho người gây tai nạn cho mình .
_ Kệ đi ! Nhìn nó rách quá mà Út !  Mà nầy ,anh được cơ quan ,bạn bè đến thăm và biếu quà ,anh gom được 900 ngàn đó nha !
_ Có đủ tiển thuốc không anh ?
_ Trừ tiền sửa xe và thuốc men ,còn ..........lời được 50 ngàn ,nếu không tính thiệt hại về sức khỏe và đau đớn do bi thương !
_ Anh ơi ! Biết lời vậy ,cho con nhỏ đụng anh  100 ngàn luôn há !
Hai anh em cười nghiêng ngã ! Anh bảo Út chọc anh cười chảy cả nước mắt !!!
Dạ Anh ! Em cũng chảy nước mắt ,nhưng không vì cười ! Mà là những giọt nước mắt hạnh phúc !
Em mạo muội gọi anh là Chí Phèo thời @ , Chí Phèo của làng blog !
Ước gì có thật nhiều Chí Phèo như Anh ,để cuộc đời thật đẹp ,để tình người cứ lan tỏa trong cuộc sống hôm nay .
Cám ơn Anh ,một con người bình dị ,chân chất . Đã có một cử chỉ yêu thương dù rất nhỏ . Đã tặng cho em một cách đối nhân xử thế rất tình người ,rất bình thường ! Vâng , bình thường thôi ,nhưng không phải người bình thường nào cũng làm được khi đứng vào vị trí Anh .
Mượn lời của TCS để tặng Anh : < Sống trên đời sống cần có một tấm lòng ,để gió cuốn đi ............>                                                                                                          6-2012
Read More

21 thg 5, 2016

TRI KỸ


ĐẮC NHẤT TRI KỸ ,KHẢ DĨ BẤT HẬN !
Tìm & gặp dược một người TRI KỸ trong cuộc đời nầy ,khó như < mò kim đáy giếng > ,có được rồi và giữ được mối giao hảo ấy ,giữ được người tri kỷ ,tri âm cũng khó như < hái sao trên trời > .
Có câu < Tâm bất biến ,giữa dòng đời vạn biến > , tin hay không tin ?
Lòng người hay thay đổi ,mà thay đổi không lường ............!!!


TRI KỶ đó ,đồng sanh ,đồng tử đó ,đồng khí ,đồng chí đó ,rồi vì < một cái ghế> chức quyền ,vì một chút lợi ,chút danh ,người ta quay lưng lại với nhau ,không còn tri kỷ nữa ..............!
 Có vậy Nguyễn Công Trứ mới than < Thế thái nhân tình gớm ghiếc thay! Mặn nồng trong chiếc túi vơi đầy .>
Tri kỷ đó ,đồng tâm ,đồng tình đó rồi phong ba bão táp cuộc đời nổi lên , cái tình tri âm ,tri kỷ cũng tan tác .............!
Tôi nghĩ nhạc sĩ  Vũ Thành An cũng < lãnh đạn > bao phen cho cái sự tri kỹ trong tình yêu của ông ,nên mới có những bài Không tên  để đời và ca thán < Lòng người như chiếc lá ,chìm trong cơn gió ........vô tình ...>
Gió vô tình ,lòng người còn vô tình hơn ............!!!


Có một người bạn thân ,một tri kỹ trong cuộc sống để chia sớt vui buồn ,người mà mình có thể < trút bầu tâm sự > ,trút hết nỗi lòng mà không e ngại ,người mang lại một lời an ủi ,một sự thấu hiểu để xoa dịu những nỗi buồn mình gánh chịu thì hạnh phúc lắm thay !
Người mà chỉ cần nhìn thấy họ ,ngồi với nhau trong thinh lặng ,lặng lẽ nhìn nhau mà hơn ngàn điều nói ra ,lặng lẽ nhìn nhau thôi ,mà ấm áp tận cõi lòng .........!
Người mà dẫu có  ngìn trùng xa cách ,vẫn luôn nhớ đến nhau ......!


Một tình bạn tri kỹ như Bảo Thúc và Quãn Trọng ,như Bá Nha và Tử Kỳ có còn có trong cuộc đời nầy hay không ???
Có hay không ??? Một câu trả lời bỏ ngỏ với  những dấu chấm lững ,ôi buồn !

Sẽ là một niềm vui khi chọn Chúa làm người TRI KỸ của mình ,để cuộc đời không còn thất vọng và chao đão khi đau khổ ngập tràn .
Để không còn hụt hẩng khi niềm tin vào tình người như gió đổi chiều .

Nhưng cái tình tri kỹ giữa Thiên Chúa và con người cũng thăng trầm ghê gớm !
Bởi cũng do lòng người mà ra .......
12 môn đệ đi theo Chúa 3 năm ,trãi qua bao ngày tháng được kề cận bên Thầy ,được dạy dỗ và cùng chia sớt vui buồn ,như vậy đã được gọi là tri kỹ chưa ?
Vậy nhưng, { ôi cái chữ < nhưng > tai quái ! cái chữ < nhưng > cay nghiệt ! }
khi biết Chúa đi chịu chết để hoàn thành sứ mạng cứu chuộc nhân loại của Người ,Phê rô can ngăn Người :< Lạy Thầy ,không thể thế được ! Thầy sẽ chẵng phải như vậy đâu > ,dù trước đó không lâu ,cũng chính ông đã tuyên xưng lời Chúa Cha mạc khải < Thầy là Đấng Ki tô ,Con Thiên Chúa hằng sống >
Thì ra ,giữa tư tưởng Thiên Chúa và tư tưởng của loài người có một khoãng cách và khác biệt rất lớn . Con người muốn đi đường tiện nghi ,không vất vả  .KHi mắng Phê -rô < Sa tan ,lui lại đằng sau Thầy> ,Chúa muốn nói cho ông và chúng ta hiểu : Môn đệ tức là đi theo Thầy ,học và bắt chước gương Thầy ,chứ không phải là người đi trước Thầy đâu nhé ,và muốn nhận Chúa làm người tri kỷ của cuộc đời nầy ,trung thành với Chúa ,thì không thể dùng tư tưởng của con người để xét đoán Thiên Chúa trước những vấn nạn của cuộc đời .

Chúa ơi ! Khi cô đơn trong vườn Cây Dầu ,trước sự vô tình ngủ say của các môn đệ ,chắc Chúa buồn lắm ..........!
Khi cô đơn trên cây thập giá ,bị môn đệ bỏ chạy thoát thân ,bị sĩ nhục và đòn roi ....
Tận cùng của nỗi đau tinh thần và thể xác ................
Chúa vẫn một lòng yêu thương nhân loại và cất lên lời xin tha tội cho chúng con !
Từ trong sâu thẳm tâm linh con ,trong tận cùng của tâm hồn con ,luôn có một nỗi cô đơn hun hút ,trãi dài theo cuộc đời con ......
Con mò kim đáy giếng .............!
Con hái sao trên trời ...............!
Nhưng ! Lại cái chữ nhưng ............!
Vẫn không tìm được cho con một người tri kỷ .
< Tiên trách kỷ ,hậu trách nhân > ,nên con tự trách mình trước .
Chắc là tại con Chúa nhỉ ? < lổi tại tôi ,lỗi tại tôi mọi đàng ! >
Chúa ơi ! Mỗi khi con nhìn lên Chúa ,con nhận lại ánh mắt yêu thương Chúa nhìn con ,dẫu trong thinh lặng ,con vẫn thấy ấm áp một niềm an ủi vô bờ ,vậy thì Chúa có phải là tri kỷ của con không ? Đừng từ chối con Chúa nhé ! Khi cuộc đời cứ mãi như con tạo xoay vần ,con cô đơn lắm Chúa ơi !CON CẦN CHÚA ,ĐỪNG BUÔNG TAY CON !Chúa ơi ! CHúa của con ơi !

KHI CÔ ĐƠN ,CON GỌI TÊN NGÀI A MEN !

 
Read More

19 thg 5, 2016

MỘT THỜI ĐỂ YÊU &MỘT THỜI ĐỂ CHẾT

MỘT THỜI ĐỂ YÊU &MỘT THỜI ĐỂ CHẾT
YÊU & CHẾT của một người trên mặt đất, nhất là trên mặt đất đầy lửa và máu, hoài vọng và thất vọng cay đắng. Một thời để YÊU & một thời để CHẾT, một cuốn tiểu thuyết dày hơn 500 trang, làm máy động lên những vùng tơ tóc của tình yêu và những tiếng kêu chiều của sự chết .
Tình yêu giữa thời chiến, đây là câu chuyện muôn đời xảy ra muôn lần trên lịch sử muôn năm của muôn triệu người, nhưng đọc Một thời để YÊU và một thời để CHẾT của Erich Maria Remarque, tôi mới thấy rằng có một thời mà tình yêu và chiến tranh trở thành những tiếng gọi thì thầm và những tiếng kêu thống thiết vọng lên hơi thở không ngừng của trái tim .
Ra đi và trở về. Ra đi trong trầm uất, và trở về trong rạo rực. Sống rạo rực và chết như khói bay lên trời. Một thời để YÊU & một thời để CHẾT, YÊU một lần và CHẾT một lần .
Từ mặt trận ở Nga, Graber trở về nghỉ phép ở quê hương, chàng đã đợi chờ hai năm rồi mới được dịp may bất ngờ nầy. Về tới quê nhà, chàng không còn thấy, không còn nhìn ra mái nhà xưa nữa, bom đạn đã làm tan nát tất cả, cha mẹ chàng mất tích, chàng bơ phờ tìm kiếm tung tích của cha mẹ, nhưng rồi tình cờ {tình cờ ! tình cờ ! } gặp cô Elisabeth Kruse, họ yêu nhau ! Yêu nhau đến độ cao cuối cùng của phong vũ biểu, VÌ HỌ BIẾT RẰNG MỌI SỰ ĐỀU CHỈ ĐẾN CÓ MỘT LẦN THÔI ......................!
Giữa hoang tàn, đổ nát của chiến tranh, của tình người, khi mọi người nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ky, tình yêu của họ bùng cháy, họ yêu như chưa từng được yêu, yêu mãnh liệt, yêu trong đau khổ, bế tắc của một ngày mai vô định, u ám ! Dẫu vậy, tình yêu của họ vẫn ngời ngợi tin yêu <Chàng ngồi ngắm nàng không chán mắt, lúc mới ở xưởng ra, nàng nhợt nhạt, bơ phờ, mệt nhọc. Bây giờ nàng sáng ngời sinh lực và tuổi trẻ. Nàng chóng lại người thật và nàng không đòi hỏi nhiều .
_Chúng ta phải học sống lại, chúng ta đã quên mất tất cả cách sống rồi ! Mà có lẽ chính vì vậy mà tương lai chúng ta phong phú. Cái gì người khác thấy nhàm chán vô vị chúng ta sẽ thấy là một cuộc phiêu lưu rất mê ly .>.......
Sau mấy ngày ngắn ngủi hạnh phúc bên nhau ,Graber phải trở ra mặt trận, chiến đấu cho cuộc chiến tranh phi lý, hoài bão sụp đỗ, đau đớn để lại người vợ trẻ đơn độc :
........<Biết bao lo toan, sợ hãi, hy vọng đã che lấp tâm tình về phút chia ly, nhưng nay nó xuất hiện trở về với một sự kiện hiển nhiên không thể chối cải được ! Một tia quang tuyến X đã rọi qua bộ mặt mầu nhiệm của cuộc sông, chỉ làm biểu lộ phương tiện thiết dụng thô thiển và lạnh lùng của nó .
Hai người nhìn nhau. Tâm tình họ như nhau, chàng cũng như nàng, hiểu nhau trong sự đau khổ. Họ đứng yên lặng nhưng tâm hồn khuynh đảo như có bão táp. Họ tránh thất vọng nhưng nay thất vọng dồn dập trở lại, họ đã thấy mình xa nhau và cô độc _Graber đã mường tượng thấy nàng trơ trọi trong xưởng may, trong một cái hầm hay một căn phòng đợi chờ trong hy vong mong manh _ Còn nàng đã thấy chàng trở lại với sự hiểm nguy chiến đấu cho một lý tưởng mà chàng không còn tin tưởng. Họ chỉ được quỵ ngã vì đau khổ dồn dập mãnh liệt, nhưng họ dồn hết nghị lực để không quỵ ngã trước làn sóng mãnh liệt. Họ ôm sát người nhau trong giây lát để chống lại sự xúc động như vũ bão. Thời gian đó dài như vô tận, mãi sau sóng mới rút lui ......>
Trở lại mặt trận ...............! Phải trở lại mặt trận ..........để bị bắn chết, lúc mở cửa cho tù nhân trốn thoát. Lòng nhân đạo của chàng đã bắn chàng chết : chàng muốn giải thoát cho tù nhân và chính tù nhân Nga được trả tự do đã quay ngược lại chĩa súng vào chàng !
<......... cánh hoa nghiêng nghiêng tỏa lớn khắp chân trời, nở ra trong yên lặng, cánh hoa tỏa khắp bầu trời cái vũ trụ bình yên tí hon của nó, nó trở thành cả vũ trụ _hai mắt Graber từ từ khép lại .
Một đoạn văn khó quên trong Một thời để YÊU & một thời để CHẾT, khi Graber từ mặt trận trở về, đến thăm thầy giáo dạy Sử và Tôn giáo của mình :
_ KHÔNG NÊN BAO GIỜ CỨU VỚT NHỮNG GIẤC MỘNG
_ NÊN CHỨ, NẾU KHÔNG CỨU VỚT NHỮNG GIẤC MỘNG THÌ CỨU VỚT GÌ BÂY GIỜ ?
_ CỨU VỚT NIỀM TIN. CÒN NHỮNG GIẤC MỘNG, TỰ CHÚNG SẼ HỒI SINH TRỞ LẠI.
GIẤC MỘNG NÀY QUA ĐI, NHƯNG GIẤC MỘNG KHÁC SẼ ĐẾN VÀ SỐNG LẠI. CHỈ CÓ NIỀM TIN LÀ ĐÁNG NUÔI DƯỠNG KHI BÓNG TỐI VÂY PHỦ TRÊN GIẤC MỘNG LOÀI NGƯỜI.
Đọc lại Một thời để YÊU và một thời để CHẾT, đọc lại những cuốn truyện đã đọc cách đây 10 năm, 15 năm, 5 năm hay 5 tháng, dù thời gian có bao lâu, thì khi cầm lại cuốn truyện trên tay, cảm xúc trong tôi vẫn nguyên vẹn như ban đầu, vẫn náo nức từng trang, từng chữ để cảm nhận đến tận cùng cái hay của ngôn ngữ, được chắt lọc bởi bút pháp của chính tác giả. Cũng một tác phẩm đó, cũng nội dung đó, câu chuyện không thay đổi, nhưng cách nhìn của tôi, sự thẩm thấu của tôi thay đổi theo độ chín muồi của thời gian, của sự trải nghiệm cuộc sống chính mình !
Đọc truyện, ngắm trăng, uống cafe là những sở thích không bao giờ thay đổi của tôi, dù trong hoàn cảnh sống nào! Và tôi nhận ra có sự tương quan giữa đọc truyện và ngắm trăng, biết là mọi sự so sánh đều ít nhiều khập khểnh, tôi vẫn thấy là khi tối ngồi ngắm trăng từ khung cửa sổ, tôi chỉ cảm được vẻ đẹp lung linh của trăng phần nào thôi ! Khi tôi ra sân, đứng nhìn lên trăng, trăng sáng vằng vặc, đẹp như một tuyệt tác của Đấng Tạo Thành ! Và khi đứng ngắm trăng ở sân thượng vào đêm vắng thì sao nhỉ ? Trên cả tuyệt vời ! Trăng bàng bạc cả không gian, trăng phủ lên người, trăng và người có hòa vào nhau được không ? Chẳng biết ! Chỉ biết một điều không còn băn khoăn, không còn suy tư, lòng trống trãi, một sự trống trãi đến vô cùng .........!
Đọc truyện cũng vậy, khi đọc một cuốn truyện hay, lúc còn trẻ, tôi chỉ nhận thấy cái hay của văn chương, của cú pháp, của bố cục mà thôi, khi đọc lần thứ hai, hoặc thứ ba, sau một thời gian, trải qua những thăng trầm, biến đổi của phận người, tôi lại cảm nhận sâu sắc điều mà tác giả muốn gửi gắm, cả những điều mà chính bản thân, nội dung tác phẩm không nói ra, hoặc không đặt vấn đề, tôi vẫn tự cảm nhận cho riêng mình ! Lần đọc lại nầy, tôi lại nhận thêm rằng trong máu, trong bùn, trong chiến tranh, trong đau khổ, trong lạnh giá, trong đói nghèo, giữa làn ranh của sống và chết, tình yêu vẫn bất diệt ! Vẫn tỏa sáng, bao trùm lên mọi nỗi đau thương của nhân loại, ôi tình yêu !
Mùa Chay, tình nồng ấm ....! Ấm tình yêu của một NGƯỜI cũng đã YÊU và CHẾT cho nhân loại, cho chính tôi. YÊU và CHẾT của NGƯỜI không phải một thời, mà là MÃI MÃI
Tùng Trang 5-2012(một entry cũ từ blog yahoo )
Read More

11 thg 5, 2016

Nó và Tôi

Nó là em của Mợ. Tôi là cháu của Cậu. Nó lớn hơn tôi một tuổi.
Lần đầu tiên tôi gặp nó là lúc tôi mười tuổi, nó theo chị nó là mợ tôi từ một vùng núi của Tam Kỳ ra thăm gia đình tôi lúc đó đang ở Đà Nẳng .
Tôi với nó nhanh chóng làm quen và thân thiết trong những ngày nó ở nhà tôi .
Cái giọng Huế của tôi, nó nghe chưa quen lắm !
Chất giọng vùng Quãng của nó tôi phải chăm chú mới hiểu !
Cái gì nó cũng lạ lùng và bỡ ngỡ khi ba mạ đem nó cùng mấy chị em tôi đi chơi, điều làm nó ngạc nhiên nhất là vì sao nhà tôi nhiều sách, nhiều truyện vậy ! Khoe với nó tủ sách nho nhỏ của riêng mình, tìm cuốn Thằng người gỗ, đưa nó đọc, nó lắc đầu, rủ tôi ra cây ổi trèo hái. Nó tập cho tôi leo cây ổi rồi qua cây khế, đến khi chia tay nó thì tôi đã leo cây < số một >. Vừa nghe quen giọng nhau thì nó vào lại Tam Kỳ !
Mấy tháng sau thì 30/4 đến, bỏ lại sau lưng Đà Nẵng, bỏ lại cái tuổi thơ êm đềm, bỏ cả tủ sách như cái thư viện mini của Ba mạ, bỏ cái tủ sách nho nhỏ như cái tài sản đầu tiên của mình, tôi theo gia đình vào Sài Gòn rồi ra lại Huế, nhiều biến cố dồn dập xãy ra cho gia đình, tôi quên mất nó !
Nó thì chẳng quên tôi !
Hai năm sau, khi mấy mẹ con từ Sài Gòn dắt nhau về Huế, tá túc nhà ông bà ngoại. Nó lại cùng với cậu mợ ra thăm ! Đi học về đã thấy nó đứng chờ ngoài ngõ, sau mấy phút ngại ngùng, hai đứa lại sà vào nhau, kể đủ thứ chuyện, mợ cằn nhằn bảo nó cứ đòi đi để thăm tôi, tội nghiệp nó vì tôi mà phải năn nỉ đủ điều mới được đi, thời đó xe cộ khó khăn ! Một nỗi áy náy trào dâng trong lòng, tự trách mình sao chẳng nhớ gì nó !
Lại dắt nó đi lang thang <cho biết Huế>, hai đứa đi bộ vào tận Đại Nội, lượm sấu ăn rồi ra hồ nhìn sen, không có tiền nên hai đứa giả lơ mấy quán nước bên đường !
Nó cứ nhắc mãi chuyện nó ra Đà Nẳng, được ba ma đem đi chơi, được tôi thương nó, chơi với nó <mà không làm hách ! >, tôi bảo nó < Hách chứ sao không ! Hách từ trong nôi ! >
Nó nhìn tôi ngơ ngác, thấy tội nó quá, đúng là khờ ! < Hách từ trong nôi, là hôi từ trong nách ! Hiểu chưa ? > Nó cười ngất, rượt nhau chạy trong Đại nội, đến lúc bụng sôi lên vì đói, hai đứa mới chịu về !
Rồi thì cũng chia tay ! Nó vào lại Tam Kỳ, năm sau gia đình tôi đi kinh tế mới tận Đắc Lắc, cứ nghĩ chắc chẳng bao giờ gặp lại nó !
Vậy mà có ai ngờ được, mười sáu tuổi, nghỉ học theo ông ngoại ra nhà cậu mợ ở, tôi và nó lại gặp nhau !
Gia đình nó không có gì thay đổi, còn khá hơn trước là khác .
Gia đình tôi thì vật đổi sao dời !
NHƯNG TÌNH BẠN HAI ĐỨA VẪN VẬY !
Từ đây, nó như tấm lá chắn cho tôi, che bớt cái cay nghiệt mà chị gái nó, là mợ của tôi trút lên đầu đứa cháu chồng ! Tận dụng tối đa sức lực đứa cháu vừa mới lớn, mà ba mẹ nó một thời cưu mang cả đại gia đình của mợ ! Với lá bài đưa ra đầy nhân nghĩa <Con ráng làm để đến lúc thu hoạch, mẹ con và em con ra có mà ăn >.Thật là hợp tình, hợp lý, cộng với lòng tự trọng của mình, cố làm hết sức cho vui lòng cậu mợ, để họ không nặng nhẹ đến mình, tôi đã làm, làm, làm quần quật từ sáng đến khuya vẫn còn làm, ban ngày cơm nước, hái chè, làm cỏ, tối về ngồi làm khuy nút cho mợ, mợ là thợ may mà ! Nó bất mãn chị nó ra mặt ! Tiếng địa phương ở đây, không gọi chị gái bằng chị, mà lại gọi bằng < Ả > !
Nó bảo mợ < Sao ả ác vậy ,ả bắt nó làm cho nó chết hay sao ,sáng ả bắt nó dậy sớm nấu cơm ,don dẹp nhà ,tối khuya nó còn ngồi vào làm khuy nút ,ả bóc lột sức lao động của nó ! > Mợ cũng lập luận rất <đúng đắn > :
- Nó là con gái ,phải thức khuya ,dậy sớm cho quen ,nó làm để mẹ ,để em nó ra hưởng chứ đâu phải cho tao hưởng đâu ! Tối nào tao chẳng bảo nó đi ngủ trước ,nó không chịu ngủ thì thôi ! Đâu phải việc của mày đâu mà bỏ miệng vô !
Nó hậm hực trả đủa :
_ Ả ơi ! Ả ngồi làm ,nó dám đi ngủ trước không ,mai ả lên tiệm ,ả làm một giấc buổi trưa ,sáng 7,8 giờ ả mới dậy , ả nói hay lắm !
Hầu như bao giờ kết thúc cuộc cãi vả của nó và mợ cũng bằng việc nó đứng dậy ,< phủi đít > ra về !
Còn tôi ,đứng sau hè nhà ,im lặng nghe cuộc cải vã liên quan đến mình < hả lòng ,hả dạ > vì có người lên tiếng hộ mình ,dẫu là không được gì ,cũng đở tức ,cũng an ủi vì có người binh vực mình !
Nó một buổi đi học ,chiều về chơi hoặc làm cho vui ,làm cũng được ,không làm cũng được !Ba mẹ nó ,tôi gọi ông bà ,gọi theo con của cậu mợ ,cũng kg hài lòng cái cách con gái mình đối xử với tôi ,nhưng cũng bó tay ! Nó được sự hậu thuẩn của mẹ ,lâu lâu đến nói với mợ :
_ Ả , má bảo tui nói ả < cho mượn con T> một ngày ,phụ tui hái chè !
Mợ không hài lòng ,cũng bấm bụng < cho mượn > thôi !
M ơi ! Đó là ngày sung sướng của T ,M biết không !
Hai đứa lên vườn chè ,nó bảo hái ổi ăn đã rồi hái chè ,ừ ! Trèo cây ,hái ổi ăn cho< đã đời > .
Ăn ổi xong ,nó bảo nằm chơi một chút rồi hái chè ! Ừ ,nằm chơi một chút rồi hái chè !
Hai đứa nằm trên cỏ ,dưới tán cây chè ,nói chuyện trên trời ,dưới biển xong rồi .....hát !
Tội nghiệp Trịnh ,tội nghiệp mười bài không tên của Vũ Thành An ,tội nghiệp Ngô Thụy Miên !
Hai đứa lấy < Râu ông nọ ,cắm cằm bà kia > ,bài nầy nhảy qua bài khác ,khúc nhớ khúc quên ,hết <nhạc vàng > qua <nhạc đỏ > ,hát ,hét ,rống khô cổ cũng vừa lúc .......nghĩ trưa ,ăn cơm !
Ừ ! Ăn cơm đã rồi hái ,còn cả buổi chiều mà lo gì ,hai đứa hái nhanh mà !
< Khi chưa ăn ,cha rìu ,con rựa ,ăn rồi cha ngã ,con nghiêng > Ăn xong ,hai đứa buồn ngủ ,nằm ôm nhau đánh một giấc ! Chiều nó nói thiệt:
_ Đừng hái chè gì cả ,thấy T cực quá ,làm bộ vậy để T được nghĩ một ngày !Từ rày ,lâu lâu M xin ả < mượn T > để T < đi hái chè > nghe !
Nó là vậy ! Nó thương tôi ,che chở cho tôi bằng một tấm lòng chân thành là vậy !
Tôi cảm động lắm ,nhưng cũng chẳng cần nói gì với nó cả !
Lời cám ơn sẽ dư thừa và làm mất đi sự thiêng liêng của tình bạn chúng tôi !.
Tôi im lặng đón nhận ,giữ lời cám ơn vào tận đáy lòng .
Nó biết tôi nhớ mẹ ,nhớ em ,nó tìm mọi cách làm cho tôi vui .
Và tôi suốt ngày lặng lẽ làm việc ,chỉ vui khi ở bên nó .
Hầu như không có chuyện gì mà tôi với nó không kể cho nhau nghe .
Nó cứ luôn bên tôi ,mang đến cho tôi niềm vui ,như cái bóng mát trên sa mạc khô cằn !Xoa dịu phần nào sự bạc đãi mà người đời dành cho tôi !
Hai đứa chơi thân nhau ,đi bên nhau ,bù đắp ,bổ sung cho nhau những cái đứa kia không có .Nó luôn để tóc ngắn ,tôi luôn tóc dài .Nó khỏe khoắn ,mạnh mẽ ,một chút ngang tàng .Tôi trầm buồn ,ít nói ,chỉ nói nhiều lúc có nó .Mẹ nó bảo từ ngày có tôi ,nó ra dáng con gái ,dịu dàng hơn một chút ,tôi lại nghĩ vì nó có H ,nên < phải vậy thôi >.Nhưng có một điểm chung của hai đứa là trực tính ! Nó trực tính ,ngang ngang mới dám lên tiếng với chị gái mình .Tôi thì trong thế bị động ,tôi vẫn cứ trực tính theo cách của tôi ! Mợ có thể bóng gió để thúc tôi làm thật nhiều việc ,tôi cũng chẵng để mợ phải sai ,hoặc nói nhiều lần , lúc nào cũng làm hơn sự đòi hỏi của mợ ! Vì thế ,mợ có muốn cũng không có cơ hội để ca cẩm ,đụng chạm đến tôi !
Ngày mẹ và em ra ! Cậu mợ trở mặt lạnh lùng !Mẹ tự ái ,dắt con ra thuê nhà ở ! Công sức con gái làm hơn một năm trời như một cái phủi tay ! Và trước đó ,bao nhiêu tiền bạc ,tình nghĩa ba mẹ dành cho cậu mợ cũng thế mà thôi ,cái câu < làm ơn chớ nên nhớ ,chịu ơn chớ nên quên > không được áp dụng ở đây !
Mẹ giận Cậu Mợ !
Cậu Mợ tránh gặp Mẹ !
TÌNH BẠN CỦA TÔI VÀ NÓ VẨN VẬY !
Tôi cứ xem như không có gì xảy ra ,tôi xem như nó không phải là em của mợ ,tôi nói với mẹ việc ai làm ,người đó chịu ! M và con vẩn là BẠN ,nó rất tốt với con , Mẹ hoan nghênh !
Tôi và nó mỗi lần gặp nhau ,tránh nhắc đến < ả > nó ,biết nó áy náy chuyện ả nó ,nhưng hai đứa vẫn quen hiểu nhau qua sự im lặng !
Mỗi lúc đến nhà nó chơi ,gặp mợ ,tôi vẫn chào hỏi lể phép ,mợ ngượng ngùng rồi ra về trước ,hai đứa nhìn nhau cười cười không nói gì ,ai làm sai ,người đó tự ngượng M nhỉ ,tụi mình vẫn thường có những cách hiểu ngầm như thế ! Giữa tôi và nó luôn có sự đồng cảm sâu sắc tuyệt vời như vậy !
Gia đình tôi chuẩn bị vào Long Khánh !
Tôi và nó chuẩn bị tâm trạng cho cuộc ra đi của tôi !
Nó buồn ! Tôi buồn ! Thời đó làm gì có phương tiện liên lạc nào ngoài thư bưu điện ! Mà vùng nó là vùng núi ,may mắn mà thư đến tay nhau cũng mất 2,3 tháng ,mà hầu như thất lạc là chính !
Nhưng ai biết được chữ NGỜ !
Tôi chưa kịp ra đi .
Thì nó đã ra đi trước tôi ................!
Một cuộc ra đi vĩnh viễn,không quay về .................!!!

Tuổi mười tám, tràn trề sức sống, một gia đình, một tình yêu đẹp, một tình bạn chân thành cũng không đủ sức giữ lại nó ở cuộc đời này, nó ra đi thật bất ngờ ...........!!!
Tôi bàng hoàng ,đau đớn ! Một cuộc chia ly không lường trước !
Tiển nó ra đi ,mọi người khóc thương nó .Tôi ước gì mình khóc được !!!
Cứ nghĩ là mình đang đứng nhìn đám tang của ai đó ,và nó thì đi chơi đâu đó ,mấy ngày nữa lại về ! Phải vậy không M ,đi đâu rồi về lại nha ! Mình chờ đó nha !!!
Mộ nó nằm trên vườn chè sau nhà ! Nơi mà hai đứa thường đi hái chè vào những ngày hạnh phúc của tôi ! Giờ thì mình nó nằm đó ,lặng lẽ ,tiếng cười giòn tan của nó ,của tôi còn vương trên những lá chè xanh ,trên chùm ổi chín không còn ai buồn hái !!
Còn hơn một tháng là gia đình tôi vào Long Khánh ,không còn bao nhiêu lần ngồi bên mộ nó nữa ,nên trưa nào tôi cũng thăm nó ! Đẩy nhẹ cánh cửa bằng tre khép hờ ,con chó quen hơi cũng không buồn sủa ,đi thẳng ra vườn chè lên mộ nó ,tôi chẵng dám vào nhà nó ,bà ngoại cứ thấy tôi là nhớ nó ,cứ ôm chầm mà khóc ! Nên cứ lặng lẽ vào chơi với nó là tốt nhất ,nó chẵng thích hoa ,nhưng tôi thích ,tôi nghĩ là nó sẽ chìu lòng tôi , để cho tôi trồng hoa mười giờ chung quanh mộ nó . Ngày ra đi đến thăm nó lần cuối ,hoa mười giờ đã bén rễ ,đâm mấy nụ rồi !
Ba mươi năm trôi qua ! Hình bóng nó ,tình bạn của tôi và nó vẫn khắc sâu vào tâm khảm của tôi ! Dù cho có thêm bao nhiêu năm trôi qua nữa ,tôi vẫn nhớ nó không thôi !
Có những nỗi nhớ như cái dằm trong tim !
Có những nỗi nhớ dịu êm ,ngọt lịm !
Có những nỗi nhớ mong khắc khoãi ngày đêm !
Và có nỗi nhớ trãi dài theo năm tháng ,hóa thành miền ký ức không thể xóa nhòa !
Còn cái nỗi nhớ mang tên Nó và Tôi lại hóa thành nỗi niềm thương tiếc khôn nguôi !
Read More

8 thg 5, 2016

Happy Mother's day

MẸ ! Một thiên chức cao quí của phụ nữ .
MẸ ! Một danh từ viết hoa với tất cả lòng kính trọng
.
ME ! Một tiếng gọi thân thương ,êm ái nhất trong cuộc đời nầy
.
MẸ ! Không bút mực nào lột tả được chiều kích tình yêu của MẸ !
Bao nhà văn ,nhà thơ ,nhạc sĩ đã dùng tài hoa của mình để ca tụng MẸ bằng những tuyệt tác để đời .
Hôm nay ,con viết lên dòng tâm tình cám ơn  MẸ của con nhân ngày Mother Day bằng chính suy tư ,cảm nhận của riêng con ,như một chút hương đồng cỏ nội ,văn chương bình dân của người nội trợ ,nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành của con ,một người con chưa ngoan của MẸ .

Cám ơn Chúa cho Mạ ,cám ơn Chúa cho chị em con .Hơn 70 tuổi ,trãi qua những thăng trầm ,biến đổi của cuộc đời ,Mạ vẫn giữ nét phong lưu của một thời vàng son.Mạ vẫn đọc truyện ,nghe nhạc mỗi ngày như món ăn tinh thần không thể thiếu của Mạ .
.
Mạ thường bảo tụi con ,con gái Huế thường hay mơ mộng, đa sầu ,đa cảm ,không biết có đúng với 3 đứa con gái của Mạ không ,chứ Mạ thì ........không có mô ! Mạ mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn khi không có Ba ở nhà ,nuôi mấy chị em con khôn lớn ,chờ Ba về .
Bàn tay cầm phấn dạy học của Mạ đổi qua cầm cây cuốc ,đôi chân đứng trên bục giảng của Mạ đi kinh tế mới làm rẫy nuôi con bữa rau ,bữa cháo qua ngày .
Mình nghèo mà không hèn ,khổ mà không nhục ,Mạ nhỉ ?
Chị em con lớn dần theo sự nuôi dạy của Mạ ,thừa hưởng của Ba ,của Mạ thói quen đọc sách , nghe nhạc . Có những đêm nằm trong mùng ,nghe Mạ đọc Kiều ru em ngủ ,con quay lưng vào vách ,nước mắt chảy dài ,con thương Mạ quá sức ,con mong Ba sớm được đi học tập cải tạo trở về ,gia đình đoàn tụ ,cho Mạ bớt khổ .Chị em con nhắc nhau ngoan ngoãn ,con cố gắng làm mọi thứ ,mọi việc để phụ Mạ ,nhưng Mạ chẵng bao giờ khen con một câu !
Mạ cứ < Giấy rách phải giữ lấy lề > mà răn con < Nghèo cho sạch ,rách cho thơm > mà dạy con
.Mười sáu tuổi ,con nghỉ hoc phụ Mạ đi làm nuôi em ,con đem sách trả cho trường ,đêm về nằm khóc rấm rức ! Mạ nạt con im cho Mạ ngũ ,nhưng sáng mai ra ,con thấy mắt Mạ sưng vì khóc !Con hiểu được Mạ thương con lắm ,nhưng đành phải vậy !
,
Những tháng ngày đó qua rồi Mạ hỉ ?Giờ thì Mạ lại quay sang lo cho bầy cháu nôi ngoại 10 đứa ! Dạy tiếng Việt cho tụi nhỏ bằng giọng Huế của Mạ ,riết rồi tụi nhỏ nói tiếng Việt bằng giọng Huế ,nghe còn <sặc mùi mắm ruốc > hơn cả mấy chị em con !
Mạ vẫn cứ làm đủ thứ bánh bèo ,bánh nậm ,bánh bột loc ,nấu bún bò ,nấu đủ thức ăn của Huế ,nấu cho tụi con ăn ,và bắt tụi con .........nấu cho Mạ ăn ! Để kiểm tra đứa nào nấu ngon ,dỡ . Ngon thì chẳng khen lấy một câu ,dở là ..........tiêu đời với Mạ ! Mạ là vậy Mạ hỉ ?
Nguyện xin Chúa cho Mạ của con khỏe mạnh ,sống quãng đời còn lại thật hạnh phúc bên Ba ,bên con cháu trong tình yêu thương của Người .
Nhân Mother Day 8/5 { Chủ Nhật thứ 2 của tháng 5 }
Chân thành gửi đến các bạn blog nữ đang làm MẸ lời chúc ,cũng là niềm mong ước chung của mọi người phụ nữ : MỘT NGƯỜI BẠN ĐỜI TÂM ĐẦU ,Ý HỢP .NHỮNG ĐỨA CON NGOAN HIỀN ,KHỎE MẠNH .MỘT ĐỜI SỐNG VẬT CHẤT VỪA ĐỦ VÀ MỘT ĐỜI SỐNG TINH THẦN THẬT PHONG PHÚ ,LÀNH MẠNH ,GIÚP CHÚNG TA ĐẢM ĐƯƠNG THIÊN CHỨC LÀM MẸ THẬT TỐT !
THƯƠNG MẾN GỬI ĐẾN NHỮNG AI LÀM CON LỜI NHẮN THẬT NGẮN :
<AI CÒN MẸ ,XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC ! >
MOTHER DAY ĐẾN ,CHỈ CẦN ÔM HÔN MẸ VÀ NÓI CON THƯƠNG MẸ !
CHỈ CẦN GỌI ĐIỆN CHO MẸ ,HỎI MẸ KHỎE KHÔNG ?
CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN MẸ VÀ CẦU NGUYỆN CHO MẸ ,KHI MẸ ĐÃ QUA ĐỜI !
TRƯỚC KHI MUỐN BAY VÀO VŨ TRỤ , LÀM NHỮNG VIỆC LỚN LAO ,TRỌNG ĐẠI ,HÃY DÀNH 5 PHÚT CHO MẸ BẰNG NHỮNG VIỆC THẬT ĐƠN GIẢN NÀY NHÉ !
VỚI TẤM LÒNG RẤT CHÂN THÀNH .VỚI TÂM TÌNH CỦA MỘT NGƯỜI MẸ ,VIẾT LÊN NHỮNG CẢM NGHĨ ĐƠN SƠ ĐẦY LÒNG BIẾT ƠN DÀNH CHO MẸ ,ƯỚC MONG TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI MẸ HAPPY MOTHER DAY !
Read More

3 thg 5, 2016

ĐIỆP KHÚC BUỒN

Điệp khúc buồn !
Sáng chủ nhật , tại giáo đường , trước khi cử hành thánh lễ , cha chánh xứ nói :
" Xin anh chi em dành một tràng pháo tay chúc mừng sự hiện diện của bác N . Bác đã vào viện dưỡng lão  mấy năm và hôm nay là ngày sinh nhật thứ 86 của bác nên các con đưa bác về tham dự thánh lễ chủ nhật "


Tôi đưa mắt nhìn lên hàng ghế trước , hình ảnh người đàn ông gầy gò với bàn tay buông thỏng xuống ngồi trên chiếc xe lăn làm tôi thật sự xúc động , sóng mũi cay cay không kềm được dòng nước mắt !
Không thân quen , nhưng sao mũi lòng qua đỗi !
Tiếng cha giãng , tiếng thánh ca , nghi thức phụng vụ cứ tiếp diễn nhưng tâm trí tôi không còn lắng đọng để hoà mình vào thánh lễ nữa .
Ánh mắt tôi cứ dừng lại nơi người đàn ông đó và những thước phim cuộc đời ông qua sự hình dung của tôi quay ngược lại ....!!!!!
.........
.............
Thời gian dần trôi ! Đôi vai ngày xưa là chổ dựa vững chắc cho gia đình giờ đang co rúm vì tuổi tác .
Đôi chân mạnh mẽ từng là trụ cột gầy dựng cơ nghiệp giờ đây thừa thãi khi thân mình dính chặc vào chiếc xe lăn .
Đôi bàn tay từng nhấc bỗng con lên sau mỗi ngày làm lụng giờ cũng buông xuôi như chính chủ nhân của nó ...!
"Mấy năm ! " mới được đưa về chính ngôi nhà của mình trong ngày sinh nhật ?
Những ngày sinh nhật của những năm trước thì sao ?
Cầu mong bác đừng nhớ !
Đừng nhớ cái ngày con cái thu xếp áo quần vật dụng cá nhân để đưa bác đến cái nơi mà bác không muốn !
Đừng nhớ những ấm cúng của không khí gia đình, tiếng xe con cái đi làm về , tiếng va chạm của chén bát bửa cơm chiều , tiếng bi bô của những đứa cháu !
Và xin bác quên đi những ngày cuối tuần lóng ngóng đợi trông rồi ngậm ngùi thất vọng khi kim đồng hồ cứ chậm trãi từng nhịp mà chẵng thấy bóng dáng con đến đón !
Từng tuần trôi qua
Tháng nối tiếp tháng ! Năm nối tiếp năm !
Hôm nay ngày sinh nhật bác ! Được đón về nhà , chắc bác vui lắm !
Niềm vui nhỏ nhoi , thời gian một ngày sẽ trôi qua mau và viện dữơng lão là nơi bác lai quay về để sống nốt phần đời còn lai !!!
Tôi đọc đâu đó câu " Khi cha cho con một món quà , cả hai đều vui , khi con cho cha một món quà , cả hai đều buồn " !
Tinh cha mẹ dành cho con cái luôn vô điều kiện và bất tận !
Hy sinh cả cuộc đời mình , trong tất cả mọi suy nghĩ , mọi chọn lựa , mọi tính toán luôn đặt con cái lên hàng đầu
. Phải làm sao cho con được đầy đủ , được hạnh phúc , it bị tổn thương nhất .
Và những đứa con thì cứ vô tâm tận hưỡng như môt mặc định , như chuyện đương nhiên, bổn phận cha mẹ phải thế 
Bao nhiêu năm dài nuôi dạy con cái , mỗi đứa con sinh ra được ví như một báu vật !
Nước mắt chảy xuôi !!!! Những báu vật của mình bỏ rơi mình để đi chăm lo cho báu vật của chúng !!!!
Mà quên mất rằng cha mẹ lúc tuổi già cần được phụng dưỡng chăm nom .
Khi muốn làm thì sẽ tạo ra cơ hội , khi không muốn thì cũng sẽ có rất nhiều lý do để biện minh cho sự vô tâm chăng ?
Tôi thấy thấp thoáng hình bóng mình qua bác !
Rồi ngày đó cũng đến !
Cuộc đời là vậy !
Là hỹ nộ ái ố ! Là tham sân si !Là giàu sang chức tước hay cực nhọc khó nghèo ,là con đàn cháu đống hay hiếm muộn , rồi cung kết thúc cuộc đời băng những chuỗi ngày buồn trong viện dưỡng lão
Để cái điệp khúc buồn cứ ngân mãi theo bản nhạc đời !
Read More

18 thg 4, 2016

Nhớ Huế !

Huế chiều nay trời có còn mưa

Răng cái lạnh cứ ùa về cùng nỗi nhớ

Chừ đã xa ngút ngàn rồi Huế nợ

Cầu Tràng Tiền ngày nớ cũng chiều mưa( BH)

Huế của chị có còn mưa không ? Nhưng nơi đây mưa dầm !!!
Mưa như dấu chấm than nối liền bầu trời sám sịt với mặt đất .
Và mưa , làm lòng chị dày vò nỗi nhớ Huế
 Hay Huế đã qua đây với chi bằng những cơn mưa tận trong lòng !
 .............
..................
Huế đón chị với bầu trời sũng nước , cái lạnh se se , những bức từơng phủ rêu phong mang nét đặc trưng riêng như món quà đặc biệt Huế dành cho một người con xa quê .
Đi trên những con đường  ngảy xưa cắp sách đến trường , con đường nhỏ hơn so với mường tượng của chị mỗi khi nhớ về những ngày thơ ấu !
Bất giác chi mim cười cho sự ngộ nhận của mình , con đường vẫn vậy , chỉ có chị lớn lên và già thôi !
Huế vẫn trầm ngâm lặng lẽ !
Huế nhìn chị lạ lẫm , đâu rồi con bé của ngày xưa !

...Ngày mà  có được chén bắp rang
nằm trùm mền đọc truyện , cũng đủ để thấy mình sung sứơng ,
Ngày mà mưa đầu mùa kéo về là lúc bắt đầu cho những ngày thoả thích dầm mưa !
Giờ thì cũng tiếng mưa sao chi nghe như tiếng nức nỡ của đất trời !
Ngoài trời lai mưa !
Tiếng mưa đêm như khắc khoãi hơn khi lòng nhớ Huế ! Nhớ cả người ở Huế .
Nhớ cái ấm ap khi ngồi sau xe anh ! Nhớ ánh mắt anh nhìn chị khi chia tay !
Anh nói Huế đợi chị !
Chị nói " Em biết rồi , vì em con của Huế "
Anh nói " Anh đợi Em "
" Em về rồi em lại đi , đường xa vạn dặm đợi chờ chi "
Và chi xa anh , xa Huế !
Đêm nghe tiếng mửa rơi , đếm mấy triệu hạt rồi mà chưa vơi nỗi nhớ !
Chị nhớ Anh , giã vờ nói " nhớ Huế "
( viết cho chị )

Read More